Bóng đá Việt Nam – Bóng đá Việt Nam đang có những thành công không ngờ tới trong vòng 2 năm qua. Trong đó, chúng ta nhận thấy sự tương đồng của bóng đá Việt Nam và Croatia, nhà Á quân của World Cup 2018.
Trước vinh quang là vực thẳm
Mùa hè năm 2017, bóng đá Việt Nam vẫn đang ở nơi sâu nhất của sự thất vọng. Sau quãng thời gian thành công những năm 2008-2010, chúng ta đã trải qua nhiều năm ‘im ắng’ tại đấu trường quốc tế và dường như đã trở nên quen thuộc với điều đó.
Đã từng có những sự kỳ vọng khi HLV Nguyễn Hữu Thắng lên nắm quyền ở ĐTQG Việt Nam năm 2016. Việc ông triệu tập nhiều cầu thủ trẻ tài năng của lứa Hoàng Anh Gia Lai – khi đó mới vừa bước qua tuổi 20 – mang tới những sự háo hức. Nhưng rồi, chính sự non nớt của cầu thủ và cả ban huấn luyện khiến chúng ta thất bại tại AFF Cup 2016 và sau đó là SEA Games 2017.
Sự kiện bẽ bàng ấy (bị loại ở vòng bảng SEA Games 29) giúp chúng ta có bước sang một trang sử mới. HLV Hữu Thắng từ chức, và VFF tìm đến một vị chiến lược gia ngoại quốc. Mặc dù vậy, ngày HLV Park Hang-seo ký hợp đồng chính thức với VFF dưới sự chứng kiến của bầu Đức, đã có rất nhiều con mắt nghi ngại đối với vị chiến lược gia người Hàn Quốc.
Ngày thầy Park bén duyên với Việt Nam thì ở châu Âu, một đội bóng khác cũng đang tiếp tục sống trong quá khứ của chính mình.

Croatia với chàng đội trưởng lừng danh Luka Modric vẫn luôn là một đội được đánh giá cao tại châu Âu, giống như việc Việt Nam luôn nằm trong top 4 của Đông Nam Á. Nhưng đã gần 20 năm kể từ khi về thứ 3 tại World Cup 1998, bóng đá Croatia chưa bao giờ đạt tới đỉnh cao.
Giải đấu lớn gần nhất mà Croatia tham dự khi đó là Euro 2016. Đội bóng áo sọc caro thi đấu tuyệt vời ở vòng bảng. Họ thắng cả nhà đương kim vô địch Tây Ban Nha để đứng đầu bảng đấu của mình. Thành tích đó cũng giống như việc U22 Việt Nam toàn thắng 3 trận đầu tiên tại SEA Games 29 khi ghi tới 4 bàn mỗi trận vậy.
Vào thời điểm quan trọng nhất, Croatia cũng ngã ngựa theo cách không thể đau đớn hơn. Họ để thua trước Bồ Đào Nha dù thi đấu trên cơ trong cả trận. Tại Đông Nam Á, đoàn quân của HLV Hữu Thắng cũng phung phí hàng loạt cơ hội trước Indonesia ở trận đấu quyết định.
Và Zlatko Dalić cũng nắm quyền ở ĐTQG Croatia gần như cùng thời điểm với HLV Park Hang-seo vậy. Sự nghi ngại dành cho ông còn lớn hơn, khi vị chiến lược gia sinh năm 1966 đang làm việc tại một CLB châu Á.

Bóng đá Việt Nam và bóng đá Croatia còn có nhiều điểm chung khác ở phía hậu trường. Chúng ta thiếu định hướng phát triển dài hơi, cơ sở vật chất tồi tàn, đào tạo trẻ yếu kém, các CLB vật lộn trong khó khăn tài chính. Công tác đào tạo trẻ của 2 nước gần như chỉ phụ thuộc vào một số cơ sở ít ỏi trên cả nước. Vĩ mô hơn là những khó khăn của nền kinh tế.
Những thành công đến từ cùng một ‘công thức’
U23 Việt Nam trở thành Á quân châu Á trong sự bất ngờ của NHM châu lục. Bản thân HLV Park Hang-seo sau này thừa nhận ông đã có nhiều may mắn. Tại World Cup, Croatia cũng có được vị trí số 2 thế giới sau một hành trình có tới 3 lần phải thi đấu hiệp phụ.
Điểm chung đầu tiên là cả 2 đội tuyển đều có cho mình một ‘thế hệ vàng’. Nhưng thế hệ vàng ấy lại không được khai thác một cách chính xác trong thời kỳ trước. Nếu như ở Việt Nam, các cầu thủ còn trẻ và đang phát triển thì tại Croatia, thế hệ vàng ấy đã tồn tại được ngót nghét chục năm.
Điểm chung thứ 2 là sự xuất hiện của các HLV mới, đem tới một ‘công thức’ hoàn toàn thác. Bóng đá Croatia vẫn luôn sống dưới cái bóng hào quang của đội hình thế hệ vàng tại World Cup 1998, nơi những Suker và Boban trình diễn lối tấn công hoa mỹ, bất diệt. Để rồi khi gặp những Brazil, Mexico hay Đức, họ vẫn luôn muốn đôi công, và sau đó phải nhận những kết quả đáng thất vọng.
Tại World Cup 2018, mọi thứ đã hoàn toàn khác. Zlato Dalic xây dựng một Croatia chắc chắn hơn bao giờ hết. Sơ đồ của ông an toàn tới nỗi, những cầu thủ chậm chạp như Lovren hay Strinic vẫn có thể đáp ứng được yêu cầu phòng ngự. Phía trên, hàng tiền vệ của Croatia thi đấu bài bản với 5 người và trông chờ vào những bàn thắng mang hơi hướng đột biến cá nhân và tận dụng sai lầm của đối thủ.

U23 Việt Nam dưới thời HLV Park Hang-seo cũng y hệt như vậy. Hàng công của chúng ta không có nhiều sáng tạo, nhưng hàng thủ lại quá chắc chắn. Để rồi, chỉ cần một vài ‘miếng đánh nhỏ’ là đủ để chúng ta ghi bàn. Hãy nhìn lại SEA Games 30. 1/2 số bàn thắng của U22 Việt Nam đến từ chung 1 công thức, đó là không chiến.
Cả HLV Park và HLV Dalic đều không giỏi trong việc xây dựng một lối chơi tấn công. Nhưng họ có những cầu thủ đa năng, luôn đưa ra được những quyết định hợp lý nhất: đó là Quang Hải và Modric. Cộng với sự chắc chắn ở hàng phòng ngự và quyết tâm rất cao của các cầu thủ, họ sẵn sàng kéo trận đấu đến hiệp phụ và loạt penalty may rủi. Khi ấy, tinh thần sẽ là điều quan trọng để mang về 1 chiến thắng.
Đọc thêm:
‘Cơn đau đầu’ của HLV Park Hang-seo trước thềm VCK U23 Châu Á
Vì sao sáng nay U23 Việt Nam phải tập luyện trong nhà?
Vận son của Việt Nam ở sân đấu vòng bảng U23 Châu Á 2020


