Nếu như ở thời điểm hiện tại, cái tên Nguyễn Quang Hải chính là niềm hi vọng lớn nhất trên hàng công đội tuyển Việt Nam, bằng nhãn quan chiến thuật tuyệt vời cùng kĩ thuật cá nhân cực kì khéo léo.

Thế nhưng ít ai biết rằng, trước Quang Hải, cũng có một kéo trái khéo léo như vậy, cũng đem đến nhiều cảm xúc cho người xem như vậy, cầu thủ ấy còn là “thần tượng” của Quang Hải, đó là Phạm Thành Lương.

Người Hà Tây với tình yêu Hà Nội

Phạm Thành Lương sinh ngày 10/9/1988 tại xã Phù Lưu, huyện Ứng Hòa tỉnh Hà Tây. Xét về địa lý, huyện Ứng Hòa, và xã Phù Lưu quê hương của Thành Lương gần với tỉnh Hà Nam hơn là trung tâm thủ đô Hà Nội. Sinh ra và lớn lên ở vùng ven đô, cái nghèo đói của những ngày xưa cũ cũng bám lấy tiền vệ này. Những thắng năm vất vả ấy đã khắc sâu vào tâm trí Thành Lương, để rồi giờ đây người hâm mộ có thể dễ dàng nhận thấy chất “quê”, cái chất rất mộc mạc, giản dị của tiền vệ này. Cho đến thời điểm này, ở tuổi 31, bao nhiêu năm thi đấu chuyên nghiệp cũng là bấy nhiêu năm tiền vệ của clb Hà Nội gắn bó với mảnh đất Thủ đô không rời. Năm 2009, anh đoạt Quả Bóng Vàng nhưng vẫn ở lại Hà Nội-ACB thi đấu ở giải Hạng Nhất, nơi đã trao cho chàng trai nhỏ bé cơ hội được trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Cho đến khi bầu Kiên vướng phải vòng lao lý, Hà Nội ACB giải thể, Thành Lương mới tìm cho mình bến đỗ mới, và vẫn là một đội bóng khác của Hà Nội: Hà Nội T&T. Nhiều người nói vui rằng, cho đến thời điểm hiện tại, hai cánh chim đầu đàn của CLB Hà Nội, đều là những người con của Hà Tây cũ, đó là đội trưởng Nguyễn Văn Quyết và đội phó Phạm Thành Lương.


Nhắc đến Thành Lương, khán giả thường gắn cầu thủ này với biệt danh Lương “dị”. Chữ “dị” ở đây, có lẽ ban đầu chỉ là từ để khái quát hóa phong thái, cách chơi bóng của tiền vệ này. Người ta nói anh “dị” bởi anh có một chân ngắn hơn chân kia tầm 1cm, cho nên khả năng che bóng, giữ bóng và xoay sở của tiền vệ này là rất xuất sắc. Nhìn vóc người nhỏ nhưng mang trong mình một lò lửa luôn rực cháy, nhìn lối đá thoăn thoắt, đầy khéo léo và đẹp mắt mà Thành Lương phô diễn, không khó hiểu khi biệt danh Lương “dị” được gắn với tiền vệ quê Ứng Hòa. Bên cạnh nghĩa “dị” như vừa phân tích ở trên, có lẽ vẫn còn một ý nghĩa khác, ở đây, người viết mạn phép được luận chữ “dị” kia là “giản dị”, là đơn giản, là cái tình cái nghĩa luôn được cầu thủ ấy đề cao. Không chỉ dừng lại ở việc gắn bó với mảnh đất Hà Nội (dù là Hà Nội ACB hay CLB Hà Nội) mà còn là chút gì đó rất vô tư, rất dễ gần và sự khiêm nhường thấy rõ của Thành Lương. Ở thời đại mạng xã hội bùng nổ, nhiều cầu thủ rất biết cách để biến bản thân trở nên lung linh, lộng lẫy hơn trên mạng xã hội, bên cạnh việc tập luyện hay thi đấu. Thành Lương thì khác, ngoài sân cỏ, tiền vệ này gần như dành hết thời gian cho gia đình, thậm chí còn tuân thủ nghiêm ngặt giáo án đặc biệt để duy trì phong độ của mình. Đó là lí do tại sao ở tuổi 31, Thành Lương vẫn đang là một con bài không thể thiếu trong tay hlv Chu Đình Nghiêm, một game-changer rất lợi hại mỗi khi vào sân từ ghế dự bị. Tại AFF Cup 2014, chính Thành Lương đã mang bông băng lên khái đài khi CĐV Việt Nam bị hành hung tại Shah Alam trong trận bán kết lượt đi. Gần hơn, là trận đấu tại V.League 2019, Thành Lương nhanh trí cùng trọng tài Ngô Duy Lân sơ cứu đàn em Nguyễn Hùng Thiện Đức khi cầu thủ của Becamex Bình Dương có dấu hiệu co giật. Một tấm gương cho nhiều cầu thủ trẻ, về thái độ cùng tinh thần làm việc chuyên nghiệp, đó cũng là tấm gương cho mọi người về đức tính khiêm nhường, thật thà và giữ được chữ “tĩnh” giữa cuộc đời luôn “động”.

Những thăng trầm cùng màu áo tuyển

Giải đấu lớn đầu tiên, và cũng là điểm sáng duy nhất của Thành Lương cùng màu áo tuyển Việt Nam chính là AFF Suzuki Cup 2008. Năm đó, Thành Lương mới là cầu thủ 20 tuổi, một trong những cái tên trẻ nhất trong đội hình tuyển Việt Nam, và cũng là một trong số những vị trí thi đấu vô cùng nổi bật. Trong trận đấu rất căng thẳng giữa Malaysia và Việt Nam ở vòng bảng, Thành Lương chính là người mở tỉ số, và hình ảnh chàng trai mang áo số 19 giơ cao lá cờ giấu trong tất để ăn mừng đã trở thành biểu tượng. Tiếc là, đó cũng là những đỉnh cao duy nhất mà Thành Lương có cùng các cấp độ đội tuyển. SEA Games 2009, AFF Cup 2010, 2014 và lần cuối năm 2016, đều là những kỉ niệm buồn với Thành Lương. Thành Lương, cùng Văn Quyết hay Đinh Thanh Trung chính là những cầu thủ ở giai đoạn “chuyển giao” của bóng đá Việt Nam. Những cái tên ấy đều là đàn em ở thế hệ thành công cách đây 10 năm trước khi trở thành những vì sao hiếm hoi ở thời điểm “tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu”. Sau đó, khi thế hệ của những đàn em như Nguyễn Quang Hải, Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Công Phượng sau bắt đầu mang về những danh hiệu, cũng là lúc Thành Lương, Văn Quyết, Thanh Trung bắt đầu bước qua bên kia sườn dốc sự nghiệp. Một bản nhạc với đúng một nốt thăng ngắn ngủi, trước khi những nốt trầm bắt đầu viết nốt những giai điệu còn lại.

Vào tháng 4 vừa rồi, sau khi chứng kiến phong độ tương đối tốt của Thành Lương cùng CLB Hà Nội, HLVPark đã có ý định mời lại tiền vệ này trở lại đội tuyển Việt Nam. Ắt hẳn nhiều cổ động viên rất muốn Lương “dị” khoác lên mình màu áo đỏ năm nào, tiếp tục trình diễn thứ bóng đá mà nhiều người từng phải say đắm. Nhưng đáp lại tấm chân tình của “thầy” Park, tiền vệ của CLB Hà Nội chỉ nhẹ nhàng đáp “Nếu thầy Park hay đội gặp vấn đề, ở thời điểm hay hoàn cảnh khó khăn thì tôi không bao giờ dám từ chối lời đề nghị trân trọng như thế. Thế nhưng lâu nay dưới thời HLV Park Hang-seo, các ĐTQG đều chơi tốt. Mọi thứ đều đang rất ổn, thế nên tôi thấy không cần thiết…”. Với tiền vệ này, AFF Cup 2016 có lẽ đã là những kỉ niệm cuối trong màu áo tuyển Việt Nam, và không nên có thêm lần tái ngộ nào khác.

Để nói về Thành Lương, có lẽ còn rất nhiều câu chuyện thú vị khác xoay quanh cuộc sống của tiền vệ này. Nhưng nói ngắn gọn, điều biến Thành Lương trở thành một cái tên được yêu mến, đó chính là cái “chất” rất riêng của tiền vệ này, một cầu thủ “dị” như đúng biệt danh người hâm mộ đặt cho vậy.

Share.

Comments are closed.