Tham dự trận cầu đinh giữa TP. Hồ Chí Minh 1 và Hà Nội vào ngày 17/09 vừa qua mới thấy hết cái đìu hiu buồn tẻ của Giải bóng đá nữ VĐQG – Cúp Thái Sơn Bắc 2019 diễn ra tại Hà Nam, nơi không ít các nhà vô địch AFF Cup vừa đăng quang tại Thái Lan trở về thi đấu.
Dọc đường đến sân sân vận động Phủ Lý, đơn vị đăng cai không làm tốt công tác tuyên truyền cho giải đấu, băng rôn khẩu hiệu hầu như không có, đến trước cổng sân mới có một băng rôn ghi nhận diễn ra giải đấu. Ngay bãi gửi xe xung quanh sân hầu như không có các phương tiện của khán giả cho thấy sự quan tâm đến giải đấu ngoài xe của truyền hình và xe chở VĐV của 2 đội. Giải đấu miễn phí vé vào cửa cho khán giả nhưng đập vào mắt là khán giả trống vắng thênh thang mặc dù trận đấu diễn ra vào lúc 16h20, chỉ có khoảng hơn 100 khán giả tham dự và các đội đội bóng không thi đấu ra dự khán, phía lãnh đạo chỉ có ông Mai Đức Chung HLV trưởng đội tuyển quốc gia vẫn miệt mài ghi chép quan sát các học trò thi đấu, nó khác xa với các trận đấu của bóng đá nam diễn ra ở V.League luôn đầy đủ các quan chức lãnh đạo của địa phương của liên đoàn bóng đá tham dự cho thấy họ quan tâm đến giải đấu như thế nào?
Do sân Phủ Lý không có đường hầm nên trọng tài chính Nguyễn Hoàng Anh cho 2 đội tập trung ở giữa sân tiến vào làm thủ tục trận đấu. Các đơn vị truyền thông tác nghiệp trên sân ngoài 2 camera của truyền hình trực tiếp chỉ có 2, 3 phóng viên đến tác nghiệp. Sau phần nghi lễ chào cờ 2 đội vào thi đấu luôn bỏ qua phần chụp ảnh lưu niệm trước trận đấu.
Do tính chất quan trọng của trận đấu liên quan đến thứ bậc và cơ hội vô địch của 2 đội nên cầu thủ hai đội chơi khá quyết liệt, có nhiều cầu thủ nằm sân vì chấn thương,kết thúc trận đấu đoàn quân Tp HCM 1 của HLV Kim Chi giành chiến thắng 3-0.
Trận đấu kết thúc BTC sân Phủ Lý không tổ chức cho HLV trưởng 2 đội họp báo nên các phóng viên cần hỏi gì tác nghiệp ngay trên đường… pitch của sân. Khi cả hai đội còn đang cho các VĐV thả lỏng thì BTC sân tắt phụt tất cả các ngọn đèn trên sân khiến cho VĐV 2 đội và khán giả bật đèn pin trên điện thoại tìm đường rời sân, điều đáng nói là khi hiệp 2 được khá lâu trời tối thì BTC sân mới cho bật đèn sân. Theo quan sát của phóng viên cỏ ở các góc sân khá dày, không được cắt ngắn theo quy định, ảnh hưởng nhiều đến việc thi đấu của các VĐV.
Một trọng tài làm giải cho biết chỉ những trận nào có đội chủ nhà Phong Phú Hà Nam thi đấu thì mới kéo được một lượng lớn khán giả đến sân, một khán giả lớn tuổi của Hà Nam thậm chí còn không biết đến giải đấu diễn ra ông vào sân chơi… cho mát mới biết giải diễn ra. Tuyển thủ quốc gia Nguyễn Thị Tuyết Dung ngậm ngùi: “Việc thi đấu trên các sân có mặt cỏ xấu và ít khán giả quan tâm nhiều rồi…cũng quen”. Cũng không lâu trên đất Thái Lan đoàn quân của ông Chung “xe ca” lần đầu tiên lên ngôi vô địch AFF cup nghẹt thở trước chủ nhà Thái Lan trở về cũng đã gặp phải sự thờ ơ của khán giả và truyền thông, trong lúc đội tuyển bóng đá nam vẫn đang mòn mỏi chờ chức vô địch… SEA Games lần đầu tiên với mức thưởng chót vót với bao nhà tài trợ. Công tác truyền thông của các đơn vị chủ quản quá yếu kém, khi không vận động được nhiều nhà tài trợ, lôi kéo được nhiều khán giả quan tâm đến giải đấu nơi mà các cô gái theo nghiệp quần đùi áo số vốn đã quá thiệt thòi so với các đồng nghiệp nam giới.
HLV trưởng đội tuyển quốc gia ông Mai Đức Chung trong 1 lần gần đây nhất đã phát biểu trước truyền thông: “chúng tôi cũng là những VĐV chơi bóng phục vụ NHM đem vinh quang về cho tổ quốc mà không được NHM quan tâm hãy đến với chúng tôi, hãy sát cánh với chúng tôi, hãy chia sẻ những khó khăn với chúng tôi, chúng tôi sẽ chiến đấu đem thành tích về cho nước nhà”.
Điều đọng lại nhiều nhất sau trận đấu là tinh thần lạc quan và niềm vui của các cô gái chơi bóng, những nụ cười nở trên khuôn mặt đẫm mồ hôi trên những bước chân tập tễnh vì đau, của các cháu lớp năng khiếu nhặt bóng trên sân Phủ Lý họ vẫn tin và yêu bóng đá nữ sẽ có nhiều thành công dù còn bao khó khăn vất vả, thiệt thòi đang đợi họ phía trước, thương lắm bóng đá nữ Việt Nam ơi…


