Bài học từ quá khứ
Đồng Tháp tại V-League 2015 là “hình mẫu” kiếm tiền của V-League. Với tư cách tân binh, DFC đã khéo léo hoạt động với khoản ngân sách chừng 24,5 tỉ đồng từ các cổ đông đóng góp. Mỗi trận đấu tại sân nhà Cao Lãnh, đội thu về chừng 100 triệu đồng, trừ hết chi phí còn lãi chừng 60 triệu đồng/trận.
CLB Đồng Tháp đang nuôi hy vọng sớm trở lại sân chơi lớn nhất nước
|
Theo thống kê, Đồng Tháp năm đó đã thu về khoảng 13,5 tỉ đồng nhờ doanh thu bán vé cả mùa (1,5 tỉ đồng) cùng 12 tỷ đồng tiền biển quảng cáo, nguồn thu từ các nhà tài trợ, bán đồ lưu niệm, áo đấu… Mỗi trận đấu trên sân nhà xứng đáng là một ngày hội khi các khán đài rực một màu vàng, các shop bán đồ lưu niệm, các khu trò chơi có thưởng… được tổ chức đa dạng. Ngoài ra, Đồng Tháp cũng sớm cho ra đời Fanpage, trang chủ để chia sẻ những thông tin, hình ảnh của đội bóng, giúp người hâm mộ dễ dàng tương tác…
Những bước đi tiên phong của Đồng Tháp đã tạo nên luồng sinh khí mới tại V-League. Thậm chí một số đội đã học hỏi việc kiếm tiền của đội bóng xứ sen hồng. Nói cách khác, với DFC – đội bóng Đồng Tháp đã tìm ra một mô hình đúng đắn, phù hợp để có thể “sống” được trong vòng xoáy khắc nghiệt của bóng đá chuyên nghiệp.
Vẫn nên để cho doanh nghiệp quản lý
Hoạt động của đội vốn không thể tách rời với địa phương như việc thuê sân bãi, nguồn lực cầu thủ từ các tuyến trẻ, cơ chế để phối hợp với các sở, ban, ngành khác… Bóng đá chuyên nghiệp vốn thường có chuyện các doanh nghiệp “bỏ của chạy lấy người” vì không nuôi nỗi đội bóng, hoặc không được đáp ứng về cơ chế làm ăn, hạ tầng.
Hẳn những có trách nhiệm của bóng đá địa phương không thể quên những tấm gương của Kiên Giang, Navibank Sài Gòn hay V.Ninh Bình – những đội từng thi đấu ở V.League nhưng sau đó “bỏ ngang”, để lại rất nhiều hệ luỵ không hay.


