
Sân vận động Morodok Techo – nơi diễn ra lễ khai mạc và bế mạc SEA Games 32 tại Phnom Penh. Ảnh: Bất động sản
Khemdee trước đó là cầu thủ phải rời sân vì nhận 2 thẻ vàng sau pha vào bóng thô bạo với cầu thủ đối phương. Anh cũng là người lớn tiếng đổ lỗi cho trọng tài và chỉ trích đối thủ chơi thiếu fair-play trong bàn thua thứ hai (Ramadhan Sananta để bóng vào lưới sau đường chuyền của đồng đội). Trong mắt trung vệ 21 tuổi này, Thái Lan của anh thua trận vì anh chịu sự quản lý không công bằng. Huy chương đối với bạn, vì vậy, không có ý nghĩa?
Nhiều hình ảnh không đẹp đọng lại trong mắt hàng triệu khán giả khắp nơi về trận chung kết bóng đá nam giữa Indonesia và Thái Lan diễn ra tối 16/5. Với chiến thắng 5-2, Indonesia giành HCV trong trận đấu có trọng tài người Oman – ông Kassem Matar Al-Hatmi – đã phải dùng 7 thẻ đỏ và 12 thẻ vàng để đuổi khỏi sân và cảnh cáo các cầu thủ. và các thành viên của hai đội vì khiêu khích mà đánh nhau, gây hỗn loạn kéo dài. Và hình ảnh cầu thủ chủ lực của đội bại trận ném đi một cách ác ý những tấm huy chương, biểu tượng của đại hội thể thao Đông Nam Á như đọng lại nỗi buồn muôn thuở của lĩnh vực này nói riêng, thể thao nói chung trong khu vực. Cái này. Nó như một cái bóng khó lấp, khó tan, của một thung lũng thể thao mà ở đó người ta tập trung chèn ép nhau, bấu víu vào nhau, quẩn quanh trong ao làng hiu quạnh. Sự tụt hậu của bóng đá Đông Nam Á, như nhận xét của nhiều chuyên gia, không chỉ bộc lộ ở năng lực, trình độ mà còn ở khía cạnh tinh thần, ở cách ứng xử giữa sân bóng và khán đài.
Cơ quan quản lý bóng đá châu Á chắc chắn đang xem xét hình thức xử phạt đối với hai nền bóng đá này. Đại diện của Thái Lan và Indonesia vừa bày tỏ sự tiếc nuối vì bóng đá nước nhà dính vào một sự cố đáng xấu hổ. Tuy nhiên, nỗi đau mà người hâm mộ phải chịu khi chứng kiến những gì diễn ra trong trận chung kết bóng đá SEAGames không thể nguôi ngoai trong một sớm một chiều. Nó gợi nhớ đến những chuyện không hay đã xảy ra ở cái “ao làng” này giữa những đối thủ luôn rình rập, kìm kẹp nhau. Như câu chuyện CĐV đánh nhau trong trận chung kết SEAGames 2011 giữa chủ nhà Indonesia và Malaysia khiến 2 người thiệt mạng, đội khách phải rời sân với đoàn xe bọc thép hộ tống. Rồi cả Thái Lan và Indonesia trong trận đấu SEAGames 1998 trên sân Thống Nhất đều giữ bóng ở giữa sân vì sợ… thắng, để rồi một cầu thủ Indonesia đá phản lưới nhà để đội bạn thua… Kỳ vọng của người phương Đông. Bóng đá Nam Á đi lên, vững vàng thoát khỏi nhiều vướng mắc, đeo bám để bình đẳng với các khu vực nên ngày càng tuyệt vọng, mệt mỏi.
Một lễ khai mạc hoành tráng, đậm chất nhân văn và huyền thoại mà nước chủ nhà dành nhiều thiện chí dường như vẫn chưa đủ khuyến khích nhiều thành viên tham gia Thế vận hội hết lòng hướng đến cái đẹp để góp phần vun đắp những giá trị cao quý. Thể thao sẽ dễ dàng lụi tàn nếu nó không giúp con người xích lại gần nhau, hiểu và yêu thương nhau hơn để đương đầu với những thử thách mới của thời đại. Tai hại hơn nếu chính nó – bằng lòng tham và sự kiêu hãnh của con người – đã đẩy con người ra xa…
GIA ĐÌNH


