Hơn một tháng không ra sân bất cứ phút nào, Mesut Ozil được Unai Emery ban cho một ân huệ kéo dài 65 phút. Anh không bỏ lỡ cơ hội chứng tỏ rằng chiến lược gia người Tây Ban Nha đã sai khi đày đọa anh lâu đến thế, dù ông có đưa ra bất cứ lý do gì đi chăng nữa. Trên sân Anfield, số 10 tạo ra những pha chạm bóng theo phong cách mà chỉ có anh mới làm được.
Đầu tiên là đường chuyền khởi xướng cho bàn gỡ hòa của Lucas
Torreira. Ozil trông rất ung dung trong tình huống ấy, từ cú thả bóng xuống cho
Ainsley Maitland-Niles cho tới pha căng ngang nhẹ nhàng vào trong.
Nhưng hãy nhìn pha kiến tạo cho Maitland-Niles. Ozil dường như tạo ra một trò ảo thuật với cú giật bóng ngược trở lại bằng cái lòng trong chân trái. Làm sao có thể nảy ra một sáng kiến dễ dàng như vậy khi quả bóng dường như đã trôi đi? Làm sao một cầu thủ với kĩ thuật điêu luyện như thế lại chỉ được chơi tổng cộng 207 phút trong vòng hai tháng rưỡi?

Cú chạm bóng ấy, về mặt nào đó, dường như đã tóm gọn sự điên rồi của mối quan hệ không tự nhiên giữa Ozil và Unai Emery. “Chúng ta có Ozil, Mesut Ozil. Tôi không nghĩ ông hiểu điều đó…” Khúc hát được lặp đi lặp lại, càng ngày càng om sòm và thúc giục, bởi đám đông cổ vũ đội khách. Rất nhiều quyết định của Unai Emery gây bối rối, nhưng tại sao ông ấy lại cảm thấy quá khó để hiểu rằng khả năng tạo cơ hội của Arsenal là kém cỏi thấy rõ khi không có số 10.
Khúc ca ấy trở thành một lời phản kháng đối với huấn luyện viên trưởng về việc sắp xếp nên một đội hình gặp khó khăn trong công đoạn tạo ra những cơ hội sút bóng cho bộ ba Pierre-Emerick Aubameyang, Alexandre Lacazette và Nicolas Pepe ở phía trên. Những cầu thủ này hẳn đã đón xem màn trở lại của Ozil với niềm vui và sự nhẹ nhõm.

Dấu ấn đầu tiên của sự hồi phục – mặc cho nó có là gì đi nữa – vẫn là điều quan trọng nhất cần rút ra sau một đêm điên rồ nhưng đáng nhớ tại Anfield. Thực tình mà nói, Ozil đã tạo ra một màn trình diễn thượng hạng nhờ một phần vào việc đối đầu với một Liverpool ra sân với đội hình trẻ, chỉ hướng đến Carabao Cup.
Nhưng ngay cả như thế, cái cách mà Ozil chủ đích chiếm những khoảng
trống, những đường chuyền hoa mỹ và sáng tạo, và sự khao khát mà anh thể hiện,
cũng đã gửi đi một thông điệp quan trọng: Arsenal không có bất cứ ai khác đủ khả
năng điều khiển trận đấu như cách Ozil đã làm.
(Lược dịch có bổ sung từ bài viết ‘Ozil and the first touch of redemption’ đăng trên The Athletic)


