Một chiều phố Núi đầu tháng 8, sân Pleiku chào đón 9000 khán giả tới theo dõi cuộc đối đầu của hai cái tên có rất nhiều người hâm mộ: chủ nhà Hoàng Anh Gia Lai và đội khách Viettel.

Một trận đấu đầy những tranh cãi, có cả những bàn thắng đẹp và những va chạm, và hình ảnh chàng trai áo đỏ mang áo số 96 ăn mừng theo phong cách Ronaldo sau bàn thắng ở phút 59 rực rỡ và hào sảng, như một quầng sáng trên nền trời hoàng hôn phố Núi.

Ánh bình minh chở theo hi vọng về một ngày đẹp trời

Nguyễn Trọng Đại, sinh ngày 7/4/1997 tại huyện Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương- vùng đất “địa linh nhân kiệt”, với những người con xuất sắc như thi hào Nguyễn Trãi, phó Thủ tướng Vũ Đức Đam…Khi xét về thể thao, người ta sẽ nhớ đến vùng đất này với bộ môn…bóng bàn nhiều hơn là bóng đá. Hải Dương chưa có một đội bóng chuyên nghiệp, thành tích đào tạo trẻ của tỉnh nhà cũng rất khiêm tốn. Không có nhiều lợi thế để phát triển bóng đá, nhưng không có nghĩa là bóng đá nơi đây không có những nhân tài. Có thể kể đến Phạm Đức Huy, Nguyễn Văn Toàn, Vũ Văn Thanh, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Đức Chiến…đều là những người con ưu tú của quê hương Hải Dương.

Trong số những cầu thủ thuộc lứa 1997-1999, Trọng Đại là cầu thủ được người hâm mộ kì vọng nhiều nhất, thậm chí có lúc còn được đánh giá cao hơn cả đồng đội Nguyễn Quang Hải. Không khó hiểu khi Trọng Đại là một trong những học viên xuất sắc của lò đào tạo Viettel và thường xuyên góp mặt tại các tuyển trẻ Quốc gia. Từ U18, U19 rồi U20 và U23 Việt Nam, những giải đấu lớn khu vực và châu lục đều có mặt “Nắng”, và không phải vô cớ mà từ HLV Hoàng Anh Tuấn đến HLV Park Hang-seo đều rất tin tưởng trung vệ này. Chiều cao tốt, khả năng tranh chấp bóng bổng tốt cùng tư duy chơi bóng rất thông minh và cả sự đa năng chính là lí do vì sao Nguyễn Trọng Đại luôn được các HLV tin tưởng và trao cơ hội. Được rèn luyện trong môi trường quân đội từ nhỏ, chính vì vậy, tính kỷ luật, tinh thần thi đấu và tố chất thủ lĩnh luôn căng tràn trong huyết quản của trung vệ 22 tuổi. Và với một cầu thủ như vậy, không khó hiểu khi tấm băng đội trưởng của U18, U19 và U20 Việt Nam giai đoạn 2015-2017 luôn nằm trên cánh tay cầu thủ mang áo số 7. Một tài năng trẻ được kì vọng sẽ mang theo ánh nắng của những hi vọng, bắt đầu một ngày mới, thắp sáng lên niềm hi vọng về những thành công của một nền bóng đá đã quá lâu chưa biết mùi vô địch…

Ánh nắng yếu ớt giữa bão tố và hoàng hôn

Người ta thường nói, kì vọng sẽ thường đi cùng với áp lực, áp lực về thành tích, áp lực về chuyên môn và chính những áp lực đó đôi khi khiến nhiều tài năng trẻ phải “chín ép”. Chuyên môn của Trọng Đại tốt, nhưng không ít lần cầu thủ này đôi khi quá tự tin ở bản thân và vô tình đẩy bản thân và đồng đội vào thế khó. Chưa kể, những chấn thương đã ảnh hưởng quá nhiều tới phong độ của trung vệ sinh năm 1997. Chấn thương dây chằng, chấn thương bắp chân, gân kheo…quá nhiều những chấn thương ập đến với cầu thủ mới chỉ bước qua tuổi 22 được đôi tháng. Không ít lần, sự háo hức của người hâm mộ sớm bị dập tắt bởi những dòng tin như “Trọng Đại tái phát chấn thương, chưa hẹn ngày trở lại” hay “chấn thương khi luyện tập, đội trưởng U20 Việt Nam lỗi hẹn với…”. Lứa cầu thủ 1997 của Trọng Đại có thể coi là một “thế hệ vàng”, khi đưa U23 Việt Nam vào chung kết U23 Châu Á 2018, nhưng giữa tập thể ấy, buồn thay, chẳng có dấu giày của “anh lính” mang áo số 3.


Bóng đá, với nhiều người hâm mộ Việt Nam, vẫn bị coi là một môn giải trí, bên cạnh ca nhạc, điện ảnh hay truyền hình. Suy nghĩ đó không sai, nhưng việc nhìn bóng đá dưới lăng kính của một môn giải trí dễ khiến người ta phán xét cầu thủ theo cái cách rất “showbiz”. Trọng Đại là một trong số những “nạn nhân” đáng thương của “bóng đá showbiz hóa” ấy, khi chuyện đời tư, tình cảm của cá nhân cầu thủ này thường xuyên bị lấy để làm lí do cho màn trình diễn kém cỏi trên sân hay những chấn thương lâu khỏi. Chuyện đời tư của Trọng Đại, xin phép không được bàn đến, cũng xin phép không phán xét những câu chuyện tình cảm của trung vệ này là đúng hay là sai. Chỉ mong nhiều khán giả hãy công bằng hơn, hãy cảm thông hơn với một cầu thủ vẫn chưa được 22 tuổi rưỡi! Ở thời điểm đầu năm 2019, khi chấn thương của Trọng Đại tái phát, nhiều khán giả đã buông những lời không hề dễ chịu, thậm chí là toxic nhắm về phía cầu thủ Viettel. Nhiều người còn lấy câu chuyện của Mạc Hồng Quân ra để “cảnh cáo” Trọng Đại, nhưng có lẽ những lời “cảnh báo” ấy chỉ khiến vấn đề nghiêm trọng hơn mà thôi. Bóng đá, với cầu thủ là cái nghề, là sự nghiệp, sự nghiệp ấy có thể ngắn ngủi một cách đáng tiếc. Và đôi lúc, người viết tự hỏi rằng nhiều người hâm mộ lại muốn những tài năng trẻ phải sớm lụi tàn hay sao, khi có những lời nói như vậy?

Sau đêm đen, là lúc bình minh ló rạng

Gạt bỏ hết những đau buồn, những áp lực đè nén suốt thời gian qua, với đôi chân đã lành lặn sau những chấn thương liên tiếp, khoác lên mình chiếc áo số 96, Trọng Đại đã sẵn sàng xé toạc màn đêm đen để cho ánh bình minh xuất hiện. Trong sơ đồ của HLV Nguyễn Hải Biên, Trọng Đại được xếp đá ở vị trí tiền vệ phòng ngự, vị trí mà cầu thủ này có thể phát huy những điểm mạnh về phòng ngự, nhưng cũng tận dụng được khả năng hỗ trợ tân công. Hai bàn thắng vào lưới Sanna Khánh Hòa BVN và Hoàng Anh Gia Lai là “lời chào” của Trọng Đại, một màn trở lại ấn tượng của một cái tên đã bị nghi ngờ quá nhiều. Màn trình diễn ấn tượng thời gian gần đây của cầu thủ sinh năm 1997 chắc chắn đã lọt vào mắt xanh của HLV Park Hang-seo, và nếu giữ vững phong độ, một suất trong đội hình U22 Việt Nam tại SEA Games cuối năm nay, là hoàn toàn xứng đáng.


Liệu những bàn thắng, những đóng góp đáng kể của Trọng Đại thời gian gần đây cho Viettel sẽ là dấu hiệu cho một ngày nắng đẹp sau cơn bão kéo dài, hay chỉ là chút ánh nắng vội vàng trước khi màn đêm kéo đến? Thời gian sẽ mang đến câu trả lời, nhưng có lẽ không ai muốn nhận một câu trả lời, ở vế sau của những dự đoán bên trên…

Share.

Comments are closed.